-Advertisment-spot_img
32 C
Ho Chi Minh City
Trang ChủÂm Nhạc20 yếu tố ảnh hưởng đến độ phức tạp của bản nhạc...

20 yếu tố ảnh hưởng đến độ phức tạp của bản nhạc piano

spot_img

Để có thể biết được độ phức tạp của một bản nhạc để từ đó bạn sẽ quyết định liệu xem bản nhạc đó có phù hợp với trình độ của mình tại thời điểm đó hay không là một việc không kém phần quan trọng bởi vì nếu bạn xác định không đúng thì sẽ dẫn đến một trong hai trường hợp sau đây: (1) bản nhạc mà bạn chọn có kỹ thuật thấp hơn trình độ chơi đàn piano của bạn và nó sẽ làm cho bạn cảm thấy bản nhạc đó không được hay, dẫn đến việc bạn sẽ không thấy được thành quả của mình trong việc tập luyện thành công bản nhạc đó; hoặc (2) nếu bạn chọn một bản nhạc nào đó mà có kỹ thuật phức tạp quá sức mình thì bạn sẽ không thể tập cho đúng được bản nhạc đó dù có cố gắng đến đâu trong một thời gian dài, và điều này sẽ làm cho bạn chán nản và muốn bỏ cuộc giữa chừng.

Nói chung, có 20 yếu tố phổ biến nhất được xếp thành ba nhóm chính theo trật tự từ cao độ, trường độ và cường độ được liệt kê bên dưới mà ít nhiều có ảnh hưởng đến mức độ phức tạp của một bản nhạc. Dựa vào các yếu tố đó, bạn nên biết lượng sức của mình khi chọn một bản nhạc nào đó để luyện tập. Nếu không chắc chắn là mình có đủ khả năng tập luyện thành công bản nhạc đó thì bạn nên tham khảo ý kiến của giáo viên dạy đàn piano của bạn trước khi quyết định nhé.

  • Cao độ
  • Các nốt rời rạc và thường cách nhau quá xa hơn một quãng tám cũng như không nằm tập trung ở khu vực giữa của khuông nhạc, nơi rất thuận tiện cho đôi tay của bạn, cho nên chúng sẽ làm cho bạn vừa phải đảo mắt liên tục từ bên này sang bên khác để theo kịp với các nốt cho nên bạn sẽ không thể quan sát hết các ngón tay của bạn khi chúng di chuyển theo các nốt đó.
  • Giai điệu đi quá xa khỏi vị trí chơi đàn quen thuộc của bạn là khu vực trung tâm của bàn phím và điều này làm cho bạn không biết phải làm sao để quay trở lại vị trí ban đầu hay bạn không kịp phản xạ để quay trở về khu trung tâm của bàn phím.
  • Bản nhạc có từ bốn dấu thăng (#) hoặc bốn dấu giáng (b) trở lên và đôi khi trong cùng một bản nhạc lại có sự thay đổi dấu thăng, giáng (ví dụ từ Am ở đoạn phiên khúc A chuyển thành A ở đoạn điệp khúc B).
  • Tay trái của bạn không lặp lại theo các mẫu âm hình đệm phổ biến mà là sự nối dẫn từ hợp âm này sang hợp âm khác qua đường đi của các âm Bass, hoặc trong trường hợp bạn không thể nhận diện ra mẫu âm hình đệm ổn định nào cả.
  • Tay phải của bạn không phải chỉ bấm có một nốt đơn mà là bấm các quãng chẳng hạn như quãng ba, quãng sáu, quãng bốn, quãng năm, quãng tám hay thậm chí là cả một chùm nhiều nốt của các hợp âm ba nốt, hợp âm bốn nốt, hợp âm năm nốt cùng một lúc và liên tục từ hợp âm này sang hợp âm khác theo sự hòa âm của tác giả bản nhạc, và điều này gây ra khó khăn cho bạn trong việc xếp ngón cũng như có phản xạ kịp thời cho việc đọc nhiều nốt trong cùng một lúc.
  • Bạn chưa từng biết qua về bản nhạc mà bạn định tập nên bạn sẽ không có cảm xúc với nó và không biết rõ đâu là các nốt giai điệu chính của bản nhạc và đâu là các nốt làm các chức năng làm đẹp, tô điểm cho giai điệu chẳng hạn như nối, dẫn, lấp chỗ trống từ câu, chi câu này sang câu, chi câu khác. 
  • Không phải lúc nào tay trái của bạn cũng đảm nhiệm phần âm Bass và các mẫu âm hình đệm và tay phải phụ trách các phần giai điệu và sắc thái. Trong thực tế, vai trò của hai tay của bạn sẽ còn nhiều cách chơi khác mặc dù cách chơi ở trên là phổ biến nhất, đặc biệt là khi bạn chơi đàn piano theo phong cách nhạc nhẹ. Chẳng hạn, bạn sẽ làm ngược lại, theo đó tay trái của bạn sẽ chơi giai điệu, còn tay phải thì đệm hợp âm, hoặc cũng có trường hợp cả hai tay của bạn đồng thời đều có vai trò như nhau, không có tay nào đi theo một mẫu âm hình đệm cố định nào cả.
  • Bạn phải chơi những nốt đồng thời ở các quãng chín, quãng mười thay vì quãng tám, nhưng các ngón tay của bạn thì lại bị ngắn bẩm sinh cho nên cho dù bạn có cố gắng hết sức đi chăng nữa thì các ngón tay của bạn cũng không thể giãn ra xa hơn được nên bạn sẽ không phù hợp để chơi các bản nhạc đòi hỏi những thủ pháp biểu diễn như vậy. Nếu bạn phải bỏ các nốt đó ra khỏi bản nhạc thì bản nhạc đó sẽ bị mất chất, mà nếu muốn chơi cho đủ nốt thì bạn lại lực bất tòng tâm.
  • Hai tay của bạn buộc phải đan xen với nhau liên tục nhưng lại không theo một quy luật nào cả và cũng không có mô-típ của tiết tấu nào đó dễ nhớ.
  • Bản nhạc dài (thường là từ bốn trang giấy A4 trở lên) và lại khó nhớ. Hay dù cho bản nhạc có độ dài ngắn hơn đi chăng nữa nhưng mỗi lần lặp lại thì lại có biến tấu đôi chút, và điều này sẽ làm cho bạn dễ bị nhầm lẫn giữa đoạn này và đoạn kia.
  • Bản nhạc có nhiều nốt hoa mỹ mà có hoặc không có được tính vào trường độ tại vị trí ô nhạc đó đan xen chi chít nhau trong các nốt của giai điệu chính làm cho bạn rối mắt và gặp khó khăn trong việc điều khiển các ngón tay của bạn.
  • Bản nhạc có khóa Sol chơi móc kép còn khóa Fa thì chơi liên ba móc kép và ngược lại.
  • Bản nhạc có nhiều dấu liên ba, liên năm, liên bảy, liên chín, liên hai mươi, liên hai mươi hai như thường được thấy nhiều trong các bản nhạc của Chopin mà bạn không tài nào có thể chia nhịp một cách chuẩn nhất theo tính chất vật lý được.
  • Trường độ
  • Thông thường, bạn sẽ có xu hướng bắt theo nhịp, cảm nhịp tốt với những tiết tấu nào được lặp đi lặp lại theo một mô-típ nào đó, và bạn sẽ không quen với sự biến thiên liên tục của tiết tấu. Tuy nhiên, nếu tiết tấu của bản nhạc mà bạn chọn lại quá đa dạng (chẳng hạn như bản nhạc có nhiều móc kép, liên ba móc đơn, liên ba nốt đen đan xen với nhau) và thay đổi liên tục, cũng như các nốt lại không đi theo một mô-típ cố định nào cả).
  • Tiết điệu đã chọn của bản nhạc có tốc độ quá nhanh (chẳng hạn như tốc độ của các điệu Valse, Fox, Disco, v.v…) so với khả năng phản xạ có giới hạn của các ngón tay và não của bạn.
  • Bản nhạc sử dụng các kỹ thuật đảo và nghịch phách nhiều và liên tục: có nhiều dấu lặng và dấu nối liên hoàn trong khi trình độ giữ nhịp của bạn lại chưa được tốt.
  • Bản nhạc có nhiều móc ba và móc bốn trong các chùm nốt dày đặc làm cho việc xếp ngón của bạn gặp nhiều khó khăn và có khả năng cao là bạn không thể đảm bảo được tốc độ theo yêu cầu của bản nhạc.   
  • Cường độ
  • Có những câu chạy ngón lắt léo trong khi khả năng tự xếp ngón và duy trì sự tập trung của bạn trong một thời gian dài để đi hết câu chạy ngón là có hạn.
  • Yêu cầu của kỹ thuật Rubato trong nhạc cổ điển tức là là bạn sẽ tạm thời từ bỏ nhịp độ nghiêm ngặt và được linh hoạt hơn với nhịp độ theo cảm xúc riêng của bạn và bạn có thể tăng hoặc giảm tốc độ để tạo ra hiệu ứng và nhấn mạnh ở một số đoạn nhạc nào đó.
  • Bản nhạc có nhiều ký hiệu âm nhạc về cường độ, tức là độ vang của âm thanh (ký hiệu chỉ sắc thái thường hay được ký hiệu bằng tiếng Ý từ rất nhẹ, nhẹ, mạnh vừa, mạnh, rất mạnh, cực mạnh, mạnh dần lên, nhẹ dần lại, bớt lại, lịm dần, tắt dần, mạnh đột ngột, nhấn buông, mạnh mà rời, nhấn, ngắt, luyến, âm tô điểm…) và thay đổi thường xuyên làm thay đổi sắc thái của bản nhạc.
  • Tổng hợp

Bản nhạc có sự kết hợp của một, một số hoặc tất cả các vấn đề được nêu trong 19 yếu tố ở trên. 


Bài viết này của tôi được viết trên cơ sở dựa vào những kiến thức âm nhạc mà tôi đã được học cũng như những kinh nghiệm tập chơi đàn piano trong nhiều năm qua. Nếu bạn thấy những thông tin chia sẻ của tôi ở trên là hữu ích cho việc học đàn piano của bạn, xin hãy ủng hộ tôi bằng một cú click chuột vào website này nhé www.phuoc-partner.com. Cám ơn bạn rất nhiều và chúc bạn thành công chinh phục loại nhạc cụ khó tính này nhé. Xin chào bạn.

spot_img
RELATED ARTICLES
- Advertisment -spot_img
spot_img

Most Popular

Recent Comments