7 lưu ý khi xếp ngón tay sao cho dễ chơi đàn piano

998

Nguyễn Hữu Phước biên soạn dựa trên kinh nghiệm học piano của mình

Để có thể bấm và di chuyển phím piano một cách linh hoạt và nhanh chóng, đặc biệt là khi chơi các bài hát có tiết tấu nhanh thì việc xếp ngón tay sao cho hợp lý, khoa học là hết sức cần thiết đối với người chơi. Trong thực tế, không có một cách thức xếp ngón chính thống nào được nêu trong các sách học piano mà chủ yếu là dựa trên kinh nghiệm từ những người chơi trước truyền lại cho những người chơi sau mà thôi. Theo đó, có các lưu ý xếp ngón tay đàn piano như sau:      

  • Thứ nhất, người chơi nên hạn chế dùng ngón cái khi bấm các phím đen vì ngón cái ngắn hơn các ngón khác cho nên khi bấm ngón cái vào phím đen thì các ngón khác sẽ tự động bị theo ngón tay cái dời lên phía trên của phím đen một ít nên sẽ không linh hoạt để người chơi tiếp tục bấm các nốt khác ở các phím trắng. Bên cạnh đó, về mặt kỹ thuật, phím đen có phần nặng hơn phím trắng một ít nên người chơi cần sử dụng các ngón mạnh để bấm chúng thỉ mới có thể nghe rõ tiếng đàn hơn.  
  • Thứ hai, khoảng cách giữa ngón cái và các ngón còn lại của bàn tay có thể được giãn xa hơn là khoảng cách giữa các ngón còn lại với nhau. Ví dụ: nếu như khoảng cách tối đa hợp lý giữa ngón trỏ và ngón giữa hay giữa ngón giữa và ngón áp út hay giữa ngón áp út và ngón út chỉ là quãng 3 thì khoảng cách tối đa hợp lý giữa ngón cái và ngón trỏ có thể giãn xa đến quãng 5 và giữa ngón cái đến ngón út có thể đến quãng 8 thậm chí đến quãng 9 chẳng hạn cho nên người chơi có thể tận dụng khoảng cách giãn xa của ngón cái để sử dụng nó khi khoảng cách giữa hai nốt ở khá xa nhau trên một quãng 3;
  • Thứ ba, người chơi cũng nên sử dụng kỹ thuật luồn ngón (khi giai điệu đi lên) hay vắt ngón (khi giai điệu đi xuống) khi lướt trên các âm giai để di chuyển các ngón tay trên các nốt giai điệu được linh hoạt;
  • Thứ tư, khi đánh một nốt nhiều lần thì người chơi không nên đánh duy nhất một ngón mà phải luân phiên thay đổi các ngón liền kề để từ đó bắt cầu đi tiếp đến các nốt khác;
  • Thứ năm, người chơi phải biết chia bài hát ra thành nhiều đoạn, trong mỗi đoạn lại chia ra từng câu nhỏ. Sau đó thì phải xem nốt đầu tiên và nốt cao nhất của câu kế tiếp nằm ở cao độ nào để từ đó quyết định việc chọn ngón nào sẽ là phù hợp nhất để chơi ở câu trước để rồi từ đó bắt cầu giãn ngón để đi qua nốt đầu tiên của câu sau rồi đi đến nốt cao nhất csao cho hợp lý và thuận tiện nhất;
  • Thứ sáu, nếu khoảng cách giữa hai câu tương đối lớn mà người chơi có thể đệm lót vào đó thì ở nốt cuối của câu trước nếu thuận tiện người chơi nên sử dụng ngón út hay nếu khó thì là ngón áp út vì thế tay lúc đó sẽ nằm gọn trong các nốt của hợp âm tính từ bên phải sang trái của bàn tay phải và người chơi có thể thoải mái chạy fill in trên các nốt hợp âm tại ô nhịp đó; và
  • Thứ bảy, cũng có trường hợp khoảng cách từ câu này sang câu kia khá xa thì lúc đó người chơi không cần quan tâm nhiều là làm thế nào để bắt cầu giãn ngón để đi qua nốt đâu tiên của câu sau sao cho hợp lý và thuận tiện nhất vì người chơi có thừa đủ thời gian để quyết định sử dụng ngón nào là hợp lý nhất dựa vào câu kế tiếp sau đó.